Nếu ở bài học trước, chúng mình đã cùng chị Mai đi tìm chất “Anh hùng” trong những vết sẹo thực tế của thương hiệu, thì hôm nay, UEF sẽ bật mí cho bạn cách để sắp xếp những “vết sẹo” đó thành một kịch bản lay động hàng triệu trái tim. Bạn có bao giờ tự hỏi: Tại sao cùng một câu chuyện khởi nghiệp, có bài viết đọc xong chỉ thấy khô khan, nhưng có bài lại khiến công chúng thổn thức và tin yêu vô điều kiện?
Câu trả lời nằm ở Mô hình Ba hồi (Three-Act Structure) – khung xương vàng của điện ảnh Hollywood mà mọi PR-er chuyên nghiệp đều thuộc nằm lòng. Hãy cùng nhìn vào gương mặt ông lão đầu bạc với nụ cười hiền hậu trên logo KFC để thấy cách mà 1.009 lần bị khước từ đã được kể lại, cuốn hút người đọc theo suốt một hành trình huyền thoại như thế nào.
Hồi 1: Khởi đầu và cái tát của thực tại
Kịch bản bắt đầu không phải ở một văn phòng máy lạnh, mà là tại một trạm xăng cũ kỹ ven đường Kentucky. Ở tuổi 65 – cái tuổi mà người ta thường đã được nghỉ ngơi an hưởng tuổi già, Harland Sanders lại nhận một cái tát nghiệt ngã của số phận. Tuyến đường cao tốc mới mở đã khiến nhà hàng của ông trở nên vắng lặng không người. Trong tay chỉ còn tấm séc an sinh xã hội ít ỏi, ông đứng đó, nhìn những chiếc xe vút qua mà không dừng lại.
Nhưng thay vì buông xuôi, Sanders đã có một hành động quyết liệt – cái mà giới viết lách PR gọi là “Point of attack” – khoảnh khắc nhân vật chính quyết định thay đổi số phận. Ông khoác lên mình bộ vest trắng, mang theo công thức gà rán bí mật và bước lên chiếc xe cà tàng, bắt đầu một cuộc viễn chinh vô định. Một PR-er giỏi tại UEF sẽ biết cách miêu tả ánh mắt kiên định của ông lúc ấy, để công chúng thấy rằng: Mọi đế chế vĩ đại đều bắt đầu từ một khoảnh khắc không còn gì để mất.
Hồi 2: Xung đột và những lời chối từ đắng nghét
Đây chính là phần “Rising action” – đoạn trường đầy kịch tính mà người viết PR không được phép tô hồng. Hãy tưởng tượng Sanders bước vào gian bếp nóng bức, tự tay chiên gà, mang theo món ăn được làm bằng tất cả tâm huyết của mình, say sưa thuyết phục từng chủ quán ăn. Và kết quả? Một cái lắc đầu. Hai cái lắc đầu. Mười cái. Một trăm cái...
Con số 1.009 lần bị từ chối không chỉ là một dữ liệu, nó là những bước chân mệt mỏi trên mặt đường nhựa nóng bỏng, là những đêm ngủ tạm trong xe giữa tuyết lạnh tứ bề, là cảm giác đắng nghét khi lời tâm huyết bị gạt phăng. Giảng viên dạy bạn miêu tả chi tiết sự kiên trì này không phải để bán sự thảm hại đổi lấy lòng từ thiện hay thương hại nhân vật, mà để xây dựng bản sắc thương hiệu: Sự kiên định và lòng đam mê. Chính vì công chúng thấy được mồ hôi và nước mắt của Sanders ở Hồi 2, họ mới thực sự trân trọng giá trị của miếng gà ở Hồi 3.
Hồi 3: Cao trào và “phương thuốc quý” gửi thế giới
Sau ngàn lần thử thách, bước ngoặt cuối cùng cũng đến. Những cái gật đầu đầu tiên đã nhen nhóm cho một đế chế nhượng quyền toàn cầu. KFC không chỉ là một chuỗi cửa hàng, nó là minh chứng cho thông điệp: “Không bao giờ quá muộn để bắt đầu”.
Hồi 3 kết thúc với hình ảnh nụ cười hiền hậu của Sanders trở thành biểu tượng toàn cầu. Đây chính là “The Elixir”, không phải chỉ với nghĩa “Ánh sáng” như ở mô hình Hành trình người anh hùng, mà ở đây, nó mang nghĩa là “phương thuốc quý” – giá trị tích cực mà thương hiệu trao lại cho xã hội. Người làm PR chuyên nghiệp sẽ dẫn dắt để công chúng nhận ra rằng: khi bạn ủng hộ KFC, bạn không chỉ đang ăn gà rán, bạn đang ủng hộ một tinh thần bất diệt.

Góc nhìn PR: Dẫn dắt cảm xúc của người đọc bằng cấu trúc chiến lược
Từ mô hình Ba hồi của câu chuyện KFC, có thể nhận ra một câu chuyện hấp dẫn là một cuộc rượt đuổi của cảm xúc.
Viết PR theo mô hình Ba hồi là cách bạn dẫn dắt người đọc đi từ “biết” đến “tin”, và cuối cùng là “yêu” thương hiệu một cách tự nhiên nhất.
Theo dõi chúng mình ở đâu?
Các nội dung bổ ích về ngành học sẽ được đăng tải rộng rãi và cập nhật liên tục trên hệ sinh thái truyền thông của Khoa QHCC-TT tại: