Đó là NCS. ThS. Võ Trần Hoàng Phúc – giảng viên Tâm lý học tại Trường Đại học Kinh tế - Tài chính TP. HCM (UEF), người mà nhiều sinh viên vẫn thường gọi với sự thân thuộc và hài hước: “Người thầy chưa thấy hình, nhưng tiếng đã đến trước.”

Trước khi đến với giảng đường UEF, thầy Phúc đã trải qua nhiều năm làm việc trong môi trường doanh nghiệp với kinh nghiệm đào tạo, tuyển dụng và phát triển năng lực nhân sự. Có thể hình dung thầy là người từng xây dựng chiến lược đào tạo, cầm tay chỉ việc cho nhân sự mới, rồi cũng trực tiếp tuyển dụng, đào tạo và thậm chí… ngồi lại cùng những quản lý cấp cao để tháo gỡ bài toán phát triển đội ngũ.
Những năm tháng ấy, thầy học được một điều: Tâm lý học không phải thứ để “nói hay” mà là thứ để “sống thật”. Trong môi trường doanh nghiệp – nơi KPI áp sát, con người đối mặt với nhiều áp lực và những khác biệt trong giao tiếp có thể ảnh hưởng đến hiệu quả làm việc – thì chính kỹ năng thấu cảm, lắng nghe và điều phối giao tiếp mới là thứ giữ chân nhân sự lại, cũng là yếu tố thúc đẩy văn hóa tổ chức.
Rồi thầy về giảng đường. Không phải vì “chán” doanh nghiệp, mà vì thầy nhận ra: nếu có thể trang bị tâm lý học cho các bạn trẻ ngay từ khi còn trên ghế nhà trường, thì các bạn sẽ có thêm hành trang để thấu hiểu bản thân, nắm rõ định hướng và tự tin gia nhập môi trường làm việc thực tế.
.jpg)
Thầy Phúc có một “thương hiệu” không lẫn đi đâu được: đó là môn Tâm lý giao tiếp. Với phong cách hài hước, sinh động, pha trộn storytelling, mỗi tiết học của thầy giống như một buổi talkshow nhỏ. Sinh viên không chỉ nghe lý thuyết, mà còn được “đóng vai”, được “mâu thuẫn” rồi “giải hòa” ngay tại lớp, được đưa những tình huống oái oăm từ ngoài đời vào phân tích.
Thầy từng nói vui: “Lý thuyết trong sách là bộ xương. Còn trải nghiệm, va chạm và cả những lần sai vụng về, đó là phần thịt, phần da, là hơi thở của môn học này.”
Và thầy không chỉ dạy trong lớp. Ngoài giảng đường, thầy Phúc còn là diễn giả của vô số talkshow, workshop, là người tổ chức các sự kiện kết nối sinh viên – doanh nghiệp – chuyên gia, là host MC cho những chương trình của trường và cũng là người trực tiếp tư vấn tuyển sinh, lắng nghe những băn khoăn của các bạn trẻ trước ngưỡng cửa chọn ngành.

Tất cả những điều đó xuất phát từ một triết lý giảng dạy rất riêng: “Học để tìm thấy hạnh phúc và thành nhân. Trở thành con người khai phá hết tiềm năng của mình, dùng nó để phát triển bản thân, thích ứng trong các thời đại mới.”
Điều khiến sinh viên nhớ về thầy Phúc lâu nhất, có lẽ không phải kiến thức, mà là sự an toàn. An toàn để được sai. An toàn để thừa nhận “mình không giỏi”. An toàn để hỏi những câu ngớ ngẩn mà không sợ bị chê cười.
Bởi thầy luôn nhấn mạnh: “Thầy không cần ai trở thành người xuất chúng cả. Thầy chỉ muốn các em trở thành người tử tế – tử tế với chính mình và tử tế với người xung quanh.”
Trong một thế giới đầy áp lực phải giỏi, phải nhanh, phải hoàn hảo, câu nói đó của thầy như một điểm tựa. Nó nhẹ nhàng, nhưng lại vừa đủ để giữ chân nhiều bạn sinh viên ở lại với ngành Tâm lý học, với khoa Quan hệ Công chúng và Truyền thông và với chính con đường phía trước.

Từ những trải nghiệm trong doanh nghiệp đến hành trình trên giảng đường, thầy Võ Trần Hoàng Phúc là người luôn nỗ lực kết nối kiến thức học thuật với những trải nghiệm thực tiễn, mang đến cho sinh viên những giờ học giàu tính tương tác và gần gũi. Thầy là người đứng giữa lý thuyết và thực hành, giữa doanh nghiệp và nhà trường, giữa kỳ vọng của xã hội và sự thấu hiểu dành cho từng cá nhân.
Nếu bạn đang tìm kiếm một nơi để học Tâm lý học một cách chân thật nhất, nơi bạn được khuyến khích thử, được phép sai và được dẫn dắt bằng sự tử tế – thì có lẽ, lớp của thầy Phúc là một điểm đến không thể bỏ lỡ.
Và nếu có một điều thầy gửi gắm đến sinh viên ngành Tâm lý học, thì đó sẽ là:
“Trước khi cố gắng chữa lành cho người khác, hãy học cách dịu dàng với chính mình. Bởi một người mang đến sự an yên cho người khác không thể xuất phát từ một nội tâm luôn đầy những cuộc chiến.”