Mình là Trịnh Cẩm Tú - sinh viên ngành Quan hệ công chúng và mình sắp kết thúc hành trình tại UEF với danh hiệu Thủ khoa ngành. Với mình, đây là kết quả mà mình từng cho rằng mình “không thể”.
Lần “vượt giới hạn” đầu tiên
“Cuộc sống bắt đầu khi bạn rời khỏi vùng an toàn” - đây là kim chỉ nam của mình trong suốt bốn năm học tại UEF. Ngay từ khoảnh khắc lựa chọn ngành học, mình đã bước một bước thật xa ra khỏi vùng an toàn của bản thân. Quan hệ công chúng - một ngành học khiến nhiều người xung quanh mình phải hoài nghi mà hỏi rằng: “Đây là ngành gì? Học xong sẽ làm gì?”. Nhưng thay vì chọn một hướng đi “an toàn”, mình kiên định với ngành học này. Quyết định ấy đến từ một lần mình được nhìn thấy quy trình vận hành một sự kiện lớn tại thành phố Đà Lạt - nơi mình sinh sống. Mình được nhìn từng khâu chuẩn bị, từng mảnh ghép sân khấu, từng nhân sự “chạy đôn chạy đáo” để sự kiện diễn ra thành công. Ngay từ khi ấy, mình tò mò và bị cuốn hút bởi viễn cảnh được làm việc trong môi trường truyền thông đầy sự sáng tạo và năng động, mình muốn được thực hiện một sự kiện hoành tráng như thế, dù lúc ấy, tất cả với mình chỉ là những mảnh ghép rời rạc, chưa phải là một bức tranh rõ ràng.

Mình miệt mài ghép nên bức tranh của chính mình trong suốt bốn năm học
Hành trình tích lũy trải nghiệm và kiến thức
Năm nhất, mình bước chân vào giảng đường đại học với tâm thế luôn sẵn sàng cho những điều mới. Và thật may mắn rằng, UEF đã cho mình một môi trường rất nhiều cơ hội để được làm điều mới. Mình không chỉ học trên giảng đường, mình học qua các hoạt động ngoại khóa, các sự kiện, dự án cộng đồng và qua các câu lạc bộ. Mình nhiều lần bước khỏi vùng an toàn của bản thân, chẳng hạn như khi dám trở thành “cô giáo” để dạy học cho những em nhỏ ở Mái ấm thông qua dự án Nụ Cười Em Thơ (thuộc Trung tâm Service - Learning). Đó là lần đầu mình hiểu được rằng mình có thể dùng khả năng của bản thân để tạo ra giá trị, để phần nào giúp đỡ những người khác.
Mình được thử nhiều điều mới tại UEF
Rồi có những cơ hội đến, mà nếu là mình của trước kia, chắc chắn mình sẽ từ chối vì… sợ. Như lần được đảm nhận vị trí trợ lý vận hành sự kiện tại một chuỗi sự kiện âm nhạc lớn, nơi quy tụ hàng chục nghệ sĩ và hàng nghìn khán giả. Mọi thứ trong sự kiện đều diễn ra với tốc độ chóng mặt, buộc mình phải phản ứng nhanh, xử lý tình huống liên tục. Ban đầu, mình choáng ngợp. Nhưng khi chương trình kết thúc thành công, với sự góp sức nhỏ bé của mình, mình nhận ra mình đã học được rất nhiều nhờ trải nghiệm này: khả năng chịu áp lực, tổ chức công việc và giữ bình tĩnh ngay cả khi mọi thứ xung quanh rối như tơ vò. Và cũng chính nhờ lần dám thử đó, mình có cơ hội được làm việc trong nhiều sự kiện khác. Ngoài việc tham gia các sự kiện và hoạt động bên ngoài để tích lũy kinh nghiệm, mình cũng cố gắng tập trung vào việc học. Và thế là mình đi qua một nửa hành trình tại UEF với thật nhiều trải nghiệm được tích lũy và đạt được Học bổng Tài năng trong hai năm liên tiếp.
![]()
Mình tích lũy kinh nghiệm nhờ “dám thử”
Vượt giới hạn để tìm thấy phiên bản tốt hơn của chính mình
Đến năm ba, mình quyết định học vượt để hoàn thành tất cả các môn còn lại của chương trình học. Mình kết thúc năm ba với môn “Tổ chức sản xuất chương trình truyền hình” – môn học giúp mình lần đầu được đảm nhận vị trí Tổng đạo diễn cho một Talkshow phát sóng trực tiếp. Trong vỏn vẹn một tháng, mình và cả nhóm phải chạy đua với hàng trăm đầu việc: lên ý tưởng, viết kịch bản, thiết kế, quay dựng, rehearsal… Không ít lần chúng mình thấy bế tắc khi phải sửa kịch bản tới lui, khi trầy trật ở studio với các thiết bị mới, kỹ thuật mới và phần mềm mới. Dù trầy trật là thế, chúng mình vẫn luôn muốn hoàn thành Talkshow thật tốt. Từng người đều tập trung tối đa, chuẩn bị thật kỹ phần của mình và hết mình cho từng chi tiết nhỏ của dự án. Và đến cuối cùng, chương trình đã on air thành công ngoài mong đợi, chúng mình hoàn thành môn học với điểm A tròn trĩnh. Mình tự hào vì đã hoàn thành tốt vai trò của bản thân, tự hào vì cả nhóm đã cùng nhau nỗ lực đến phút cuối, tự hào vì một sản phẩm chất lượng.
Lần đầu mình đảm nhận vai trò Tổng đạo diễn
Bên cạnh các môn chuyên ngành, mình được học một vài môn liên quan đến Marketing và nhanh chóng bị thu hút bởi lĩnh vực này. Marketing có sự sáng tạo và cả yếu tố chiến lược, phân tích dữ liệu – điều khiến mình muốn khám phá sâu hơn. Nhờ sự kết nối từ thầy cô trong khoa, mình có cơ hội được trải nghiệm một vị trí đầy thử thách ở Tập đoàn Thiên Long. Ở đó, mình được làm và học thêm nhiều điều ngoài sách vở lẫn kinh nghiệm đã tích lũy trước đây. Nhờ sự dẫn dắt tận tình từ các anh chị đi trước, mình không chỉ học về chuyên môn mà còn rèn tác phong, tính kỷ luật và trách nhiệm trong công việc. Tiếp nối trải nghiệm tại Thiên Long, mình “lấy đà” để thử sức tại WinCommerce (thành viên thuộc Tập đoàn Masan) – một môi trường có nhịp độ nhanh và áp lực cao. Mình gặp không ít khó khăn: khối lượng công việc lớn, yêu cầu kết quả nhanh, trong khi nền tảng Marketing chưa thật sự vững. Tuy vậy, chính những thử thách này giúp mình rèn sự kiên nhẫn, kỹ năng quan sát thị trường và thấu hiểu nhu cầu khách hàng. Qua đó, mình càng thấy rõ sự giao thoa giữa hai lĩnh vực Quan hệ công chúng và Marketing. Chính những kiến thức và trải nghiệm có được tại UEF vẫn luôn là nền tảng quan trọng khi mình thử sức ở môi trường mới này.
![]()
Thực tập tại Tập đoàn Thiên Long giúp mình mở ra nhiều cơ hội mới
Nhìn lại, mình nhận ra rằng cơ hội không bao giờ xuất hiện dưới hình hài dễ chịu. Nó thường đến dưới hình thái một thử thách quá sức, một lĩnh vực mới mẻ, hay một lời đề nghị khiến mình do dự. Mình đã nhiều lần do dự trước khi bước ra khỏi vùng an toàn với suy nghĩ “không biết mình có làm được không”, nhưng nếu không bước, mình sẽ chẳng bao giờ biết câu trả lời.
Danh hiệu Thủ khoa ngành Quan hệ công chúng với mình không chỉ là sự ghi nhận cho nỗ lực bốn năm, mà còn là minh chứng rằng mỗi lần dám bước ra khỏi vùng an toàn, mình lại tiến gần hơn tới phiên bản tốt hơn của chính mình. Điều quý giá nhất UEF mang đến cho mình không chỉ là kiến thức, mà là những cơ hội, những người tri kỷ và những người luôn sẵn sàng dẫn dắt mình. Với mình, bốn năm ở UEF là một chương sách đẹp, mà khi khép lại, lòng mình đầy ắp sự biết ơn và mình sẵn sàng cho một chương mới. Những gì đã gặt hái trong suốt bốn năm qua không chỉ là thành tích, mà còn là động lực để mình tiếp tục học hỏi và trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình. Bốn năm: mình tự hào, biết ơn và trân trọng!
Trịnh Cẩm Tú