Trong giới truyền thông, người ta thường mải mê săn đón những ngôi sao lấp lánh. Nhưng tại UEF, giảng viên sẽ dạy bạn cách nhìn mặt đất quanh mình, nơi những con người bình thường - cũng chính là công chúng của chúng ta - đang sống những cuộc đời đầy cảm hứng. Hãy cùng nhìn vào một khoảnh khắc “vàng” của làng túc cầu để thấy: Khi ta dùng trái tim để kể về một con người thật, hành động của họ sẽ trở thành di sản.
Khoảnh khắc Messi tắm cho một tương lai
Nhiều năm về trước, trong một căn phòng thay đồ của sân vận động Camp Nou, có một khoảnh khắc mà người chủ của ống kính truyền thông hôm đó không bao giờ ngờ tới. Mười mấy năm trôi qua, số phận hay cảm hứng đã dàn dựng câu chuyện về nhân vật này - câu hỏi ấy vẫn là một bí mật không lời giải.
Hãy tưởng tượng hình ảnh một chàng cầu thủ 20 tuổi với mái tóc bồng bềnh - Lionel Messi. Lúc ấy, anh chưa phải là vị vua của bóng đá thế giới, mà chỉ là một cầu thủ trẻ đang nỗ lực khẳng định mình. Trước mặt anh là một cậu bé sơ sinh nhỏ xíu, nằm lọt thỏm trong chiếc chậu nhựa màu xanh. Đó là Lamine Yamal, năm 2007 đang là đứa bé sơ sinh 6 tháng tuổi. Bức ảnh được chụp bởi nhiếp ảnh gia Joan Monfort cho một bộ lịch từ thiện của tờ Diario Sport và UNICEF.
Messi không diễn trước ống kính, trước đó anh chưa bao giờ bế đứa bé nào. Anh cúi thấp người, nhút nhát, vụng về, đôi bàn tay lóng ngóng. Anh múc từng ca nước nhỏ, gượng nhẹ với làn da mỏng manh của đứa trẻ. Ánh mắt anh lúc ấy không có sự rực lửa của một chiến binh trên sân cỏ, mà chỉ còn sự hiền lành, pha chút bẽn lẽn của một người anh lớn. Một nụ cười mỉm dịu dàng hiện lên khi anh thấy cậu bé ngọ nguậy, thích thú trong làn nước mát.

Messi tắm cho Yamal, năm 2007 tại sân Camp Nou. Ảnh: Sport
Lúc ấy, chẳng ai biết rằng cậu bé đang được một cầu thủ bóng đá nâng niu trong chậu nước tắm kia, nhiều năm sau sẽ trở thành hiện tượng toàn cầu, tiếp bước chính Messi để tỏa sáng rực rỡ. Một hành động nhỏ, một trái tim ấm áp đã vô tình chạm vào định mệnh.

Yamal chia vui trong trận Tây Ban Nha thắng Gruzia 4-1 ở vòng 1/8 Euro, 30/6/2024. Ảnh: Reuters
Nhân vật là trái tim của câu chuyện
Câu chuyện này là một bài học bậc thầy về cách xây dựng nhân vật từ những cảm xúc chân thật nhất.
Từ cảm xúc của nhân vật, giá trị đã được hình thành. Messi lúc tắm cho Yamal trong câu chuyện này chưa hề là gương mặt chói sáng vì thành tích sân cỏ hay đại diện cho những danh hiệu. Anh đại diện cho sự thấu cảm. Chính cử chỉ lóng ngóng khi tắm cho bé đã khiến những chàng trai trên sân cỏ mềm mại hơn, họ lại trở thành những con người có thật và đồng điệu với công chúng. Trong PR, khi bạn chọn nhân vật là một khách hàng thực sự hay một nhân viên tận tâm, đừng chỉ liệt kê thành tích của họ. Hãy miêu tả đôi bàn tay chai sạn, ánh mắt biết cười hay cả sự bối rối khi họ lần đầu nhận được sự giúp đỡ. Chính những biểu cảm rất người đó mới là thứ phá vỡ mọi rào cản hoài nghi của công chúng.
Nhân vật trong PR không nhất thiết phải là người nổi tiếng. Đó có thể là cậu bé Yamal - biểu tượng của trẻ thơ, của thế hệ tiếp nối, là người thụ hưởng niềm tin. Khi thương hiệu kể câu chuyện về cách họ nâng đỡ một ai đó, họ đang kể câu chuyện về niềm hy vọng. Đường dây cảm xúc từ yêu thương đến tin tưởng chính là thứ giữ chân công chúng lại với bài viết của bạn.

Về mặt chiến lược, khi thương hiệu gắn kết với những hình ảnh nhân văn như thế này, họ không còn bán sản phẩm. Họ đang bán niềm tin. Một nhãn hàng thể thao hay một dự án cộng đồng sẽ không còn khô khan nếu họ biết cách tìm thấy những khoảnh khắc tắm cho tương lai như Messi đã làm. Chiến lược viết này được mô tả ngắn gọn là: dùng trái tim kể về con người thật.
Thông điệp từ giảng đường UEF
Nhân vật trong PR không cần hào quang rực rỡ, họ chỉ cần mang trong mình một hơi ấm thực sự. Họ chỉ cần là người tạo ra giá trị và cảm xúc.
Đừng chỉ viết về họ, hãy cảm nhận hơi thở của họ. Thay vì nói “họ rất tử tế”, hãy miêu tả cách họ cúi người hay ánh mắt họ lấp lánh khi giúp đỡ một ai đó.
Đừng chỉ tìm người nổi tiếng, hãy nhìn những con người bên cạnh mình. Họ chính là công chúng, là những người hùng thầm lặng đang viết nên câu chuyện của thương hiệu mỗi ngày.
Viết PR là nghệ thuật dùng trái tim để chạm đến trái tim. Công chúng sẽ không nhớ bạn đã bán cái gì, nhưng họ sẽ nhớ mãi cảm giác ấm áp mà nhân vật của bạn mang lại. Suy cho cùng, công chúng không yêu thương hiệu, họ yêu những con người và những giá trị mà thương hiệu đó đại diện.
Bạn đã sẵn sàng để đi tìm những “Messi” và “Yamal” đời thường trong bài viết PR sắp tới của mình chưa? Hãy cùng Khoa Quan hệ công chúng và Truyền thông UEF chắp bút cho những hành động nhỏ nuôi dưỡng tương lai lớn nhé!
Theo dõi chúng mình ở đâu?
Các nội dung bổ ích về ngành học sẽ được đăng tải rộng rãi và cập nhật liên tục trên hệ sinh thái truyền thông của Khoa QHCC-TT tại: