Trưởng thành từ UEF

Mai Khánh Ngân: Thành quả đến khi mình đủ vững vàng

20/03/2026

Nếu quay lại những ngày đầu bước chân vào trường đại học, có lẽ mình chỉ mơ rất đơn giản: học thật tốt, tham gia thật nhiều và một ngày nào đó chạm tay vào học bổng tài năng. Khi ấy, học bổng giống như một “đích đến” rất rõ ràng. Nhưng tuổi trẻ mà, đâu phải lúc nào cố gắng cũng đồng nghĩa với việc đạt được điều mình mong. Mình là Khánh Ngân, sinh viên năm 3 ngành Truyền thông đa phương tiện UEF, đang tăng tốc cho mục tiêu tốt nghiệp sớm và vừa chạm đến cột mốc đáng nhớ là giành được học bổng Tài năng sau ba năm nỗ lực.

Bài học từ sự "chưa tới"

Năm nhất của mình bắt đầu bằng hai chữ: nhiệt huyết. Mình lao vào đại học với tâm thế “đã làm là làm cho tới”: xung phong làm cán sự lớp, luôn ngồi bàn đầu, đi học đủ buổi, chủ động phát biểu và ghi chép kỹ từng môn. Ngoài giờ học, mình tham gia công tác Đoàn - Hội, trực tiếp hỗ trợ tổ chức các hoạt động phong trào, truyền thông sự kiện và trở thành Ủy viên Đoàn khoa Quan hệ Công chúng và Truyền thông trong năm học 2023-2024. Gần như mọi vai trò mà một sinh viên năm nhất có thể đảm nhận - từ học tập đến phong trào - mình đều chủ động thử sức. Kỷ niệm đáng nhớ nhất của mình là lần đầu được thầy cô tin tưởng giao hỗ trợ chính trong việc tổ chức buổi công chiếu đồ án cho các anh chị ngành Công nghệ Truyền thông. Dù chương trình do thầy cô phụ trách chung, mình là người trực tiếp hỗ trợ các khâu vận hành: phối hợp, chuẩn bị và đảm bảo buổi công chiếu diễn ra suôn sẻ. Đó là lần đầu mình cảm nhận rõ việc được trao niềm tin và trách nhiệm vượt ra ngoài vai trò của một sinh viên năm nhất.


Mình cùng Đoàn Khoa Quan hệ công chúng và Truyền thông trong chuyến đi “Xuân Tình Nguyện 2025”

 Kỷ niệm đáng nhớ nhất của mình là lần đầu được thầy cô tin tưởng giao hỗ trợ chính trong việc tổ chức buổi công chiếu đồ án cho các anh chị ngành Công nghệ Truyền thông

Mình học chăm, hoạt động cũng chăm. Kết quả học tập tốt, điểm số đẹp, giấy khen nhiều, mối quan hệ có được cũng vô cùng chất lượng. Nhưng để chạm đến học bổng tài năng thì… chưa tới. Thậm chí, mình còn mất đi học bổng tuyển sinh 100% - một điều khiến mình tiếc rất nhiều. Đó là lần đầu tiên mình thật sự vấp ngã trong hành trình đại học: nhận ra rằng nỗ lực thôi là chưa đủ. Nhưng cũng chính cú trượt đó giúp mình có thêm động lực để đứng dậy, điều chỉnh chiến lược và đi tiếp.
Nhưng thật lạ, mình không buồn quá lâu. Vì nhìn lại, năm nhất tuy không được học bổng tài năng, nhưng mình có được thứ quan trọng hơn: cái nền. Đó là kỷ luật học tập, là kinh nghiệm hoạt động, là cách sắp xếp thời gian, là tinh thần không ngại việc, không sợ thử. Năm nhất dạy mình cách đứng vững - đứng vững ngay cả khi chưa đạt được kết quả mình mong. Dù chưa chạm tới kết quả mình mơ, mình học được cách nhận trách nhiệm, giữ nhịp học tập ổn định giữa nhiều vai trò, và không để một lần hụt ngã làm mình mất phương hướng.

Tăng tốc và biết chọn lọc

Bước sang năm hai, mình quyết định “chơi lớn”: học vượt để tốt nghiệp sớm hơn một năm. Lúc này, mình không còn “ôm đồm” mọi thứ nữa mà bắt đầu học cách chọn lọc. Chọn việc cần ưu tiên, chọn thứ phù hợp với mục tiêu của mình. Cũng trong năm này, mình đi làm thêm - trở thành trợ giảng tại trung tâm Anh ngữ VUS. Công việc tuy không đúng ngành học, nhưng lại cho mình rất nhiều thứ mà sách vở không dạy. Mỗi ngày, mình hỗ trợ giáo viên nước ngoài, quản lý sĩ số, theo dõi tiến độ học viên, xử lý tình huống phát sinh và làm cầu nối giữa giáo viên - học viên - phụ huynh. Nhờ môi trường gần như 100% tiếng Anh, mình buộc phải giao tiếp nhiều hơn, nói rõ ràng hơn và tự tin hơn. Song song đó là kỹ năng quản lý lớp học, quản lý thời gian và làm việc theo quy trình - những thứ tưởng chừng rất nhỏ, nhưng lại cực kỳ cần thiết khi bước vào môi trường thực tế.

Vừa học vừa làm không hề dễ, nhưng chính quãng thời gian này đã giúp mình trưởng thành nhanh hơn, biết trân trọng công sức lao động, biết tự lập và quan trọng nhất là sẵn sàng hơn cho kỳ thực tập sau này. Khi đứng trước môi trường làm việc thật, mình không còn quá bỡ ngỡ - vì mình đã quen với nhịp độ công việc, cách giao tiếp chuyên nghiệp và tinh thần chịu trách nhiệm với vai trò của mình.

Dù không làm đúng ngành, công việc trợ giảng lại giúp mình rèn những "vũ khí" sắc bén của người làm Truyền thông: giao tiếp, xử lý tình huống, làm việc với con người và giữ hình ảnh chuyên nghiệp. Mình học cách chia công việc theo đầu việc rõ ràng, ưu tiên đúng thứ tự để không ảnh hưởng đến việc học; khi làm việc chung, mình chú trọng giao tiếp ngắn gọn, đúng vai trò, và chủ động xử lý các tình huống phát sinh thay vì chờ chỉ đạo. Quan trọng hơn, mình ý thức rất rõ việc giữ thái độ và hình ảnh chuyên nghiệp, bởi với ngành của mình, cách mình làm việc chính là một phần của thương hiệu cá nhân. Điều mình trân trọng nhất là: những kỹ năng học được khi đi làm, mình mang ngược lại áp dụng vào việc học - và hiệu quả rõ rệt. Mình vẫn giữ được kết quả học tập tốt, duy trì học bổng 50%, tiếp tục tiến về phía trước mà không bị cuốn trôi.

Giấc mơ đến muộn, nhưng vừa kịp lúc

Năm ba là giai đoạn mình gần như dồn toàn bộ năng lượng cho việc học. Chuẩn bị đồ án, xét tốt nghiệp, giữ kết quả học tập và rèn luyện ở mức xuất sắc.Đây cũng là lúc mình va chạm nhiều hơn với các dự án sản xuất. Với mình, đó không chỉ là những sản phẩm môn học, mà còn là cơ hội để mình dấn thân vào thực tế: từ việc điều phối nhân sự, kết nối các thành viên đến cách vận dụng tối đa điểm mạnh của từng người để tạo nên một tác phẩm hoàn chỉnh.

Có xích mích, có mâu thuẫn, có lúc bất đồng quan điểm. Nhưng thay vì phản ứng vội vàng, mình học cách giữ bình tĩnh, quan sát nhiều hơn, lắng nghe nhiều hơn. Mỗi dự án đi qua đều để lại cho mình một bài học - không chỉ về chuyên môn, mà còn về con người.

Và rồi, trong lúc gần như đã quên mất giấc mơ năm nhất, bất ngờ trong kỳ nghỉ hè, mình nhận được tin: mình không chỉ duy trì được học bổng tuyển sinh 50% mà còn được trao học bổng tài năng mức 2, trị giá 10 triệu đồng, nhờ thành tích học tập và rèn luyện nổi bật trong suốt quá trình học tập tại UEF.


Khoảnh khắc ấy, mình sững người vài giây. Ước mơ tưởng chừng đã bỏ quên lại đến vào đúng lúc mình không còn đợi chờ nó nữa. Ba năm tại UEF, mình đã vấp ngã, đã tiếc nuối, đã từng hụt mất những điều tưởng như rất quan trọng. Nhưng đổi lại, mình lớn lên từng chút một: từ một sinh viên năm nhất sung hết cỡ, sang một người biết tăng tốc đúng lúc, và rồi học cách đi chậm lại để quan sát, để trưởng thành từ bên trong. Học bổng tài năng với mình bây giờ không chỉ là một khoản hỗ trợ tài chính, mà là sự ghi nhận cho cả một chặng đường bền bỉ. Nó đến hơi muộn, nhưng rất vừa vặn.

Sau một chặng đường dài nhìn lại, mình nhận ra: ước mơ không phải là đích đến để mình tự đánh giá bản thân, mà là ngọn hải đăng để mình biết mình đang đi đúng hướng hay chưa. Nếu chưa chạm được, thì cứ tiếp tục đi, tiếp tục mơ và tiếp tục cố gắng - không phải trong vội vã, mà trong sự tin tưởng vào tiến trình của chính mình.

Hành trình ba năm tại UEF dạy mình rằng: đi chậm hay đi nhanh không quan trọng bằng việc mình có đang lớn lên từng bước trên con đường mình chọn hay không. Và khi mình đủ vững, đủ chín, điều mình từng mong đợi sẽ đến - không sớm, không muộn, mà vào lúc mình sẵn sàng nhất.

TIN LIÊN QUAN