Trưởng thành từ UEF

Phạm Hải Thùy: Bản lĩnh cầm mic và những nốt lặng phía sau ánh đèn

09/02/2026
“Cùng với Hải Thuỳ khám phá ngay thôi nào!”
Nếu câu nói này nghe quen quen, có thể bạn đã từng bắt gặp nó trong một reel trên Fanpage chính thức của Trường Đại học Kinh tế - Tài chính TP.HCM (UEF), hoặc trong những buổi livestream tư vấn tuyển sinh trên TikTok của trường.
 
Người nói câu đó chính là mình - Hải Thuỳ.

Có thể bạn chưa thật sự biết mình là ai, nhưng đã vô tình gặp mình qua màn hình, qua những khung hình nhỏ trên mạng xã hội. Hiện tại, mình là sinh viên năm 3 ngành Truyền thông đa phương tiện, Khoa Quan hệ Công chúng và Truyền thông, Trường Đại học Kinh tế - Tài chính TP.HCM (UEF).
Là một sinh viên theo học lĩnh vực truyền thông, mình không cho phép bản thân ngừng học hỏi. Ngay từ năm nhất, khi mọi thứ còn rất mới và lạ, mình đã chọn bước ra khỏi vùng an toàn, thử sức casting vào CLB MIC ZONE UEF - Câu lạc bộ người dẫn chương trình của trường.
Chính tại đây, những cánh cửa đầu tiên mở ra, mang theo cơ hội, bài học và cả những lần vấp ngã, tạo nên một Hải Thuỳ của hiện tại.
Ba năm trước, mình có một kỷ niệm mà đến bây giờ vẫn luôn nhớ rất rõ: lần đầu tiên được dẫn dắt phần giao lưu tại gian tư vấn của UEF trong Ngày hội Tư vấn Tuyển sinh - Hướng nghiệp 2024, tổ chức tại Trường Đại học Bách Khoa. Lần đầu đứng giữa một không gian rộng lớn như bãi cỏ khuôn viên trường, mình thật sự cảm nhận rõ áp lực đến từ nhiều phía.

Xung quanh là âm thanh náo nhiệt từ các gian hàng, các hoạt động diễn ra liên tục, học sinh và phụ huynh từ nhiều tỉnh thành cùng lúc tham gia. Mình lo sợ giọng nói sẽ bị “lọt thỏm” giữa không gian ồn ào ấy, và càng áp lực hơn khi phải giữ được sự kết nối, thu hút các bạn học sinh ghé vào khu vực tư vấn của UEF. Là lần đầu đảm nhận vai trò này, mình không tránh khỏi cảm giác sợ sai, sợ bị đánh giá - từ cách đi đứng trên sân khấu, đến việc giọng nói đã đủ vang, đủ cuốn hút hay chưa.

Với phong cách dẫn vốn nhẹ nhàng và từ tốn, việc phải thể hiện nhiều năng lượng hơn, đặc biệt trong một chương trình mang tính hoạt náo, thực sự là thử thách lớn đối với mình. Đây cũng là lần đầu mình thử sức ở kiểu dẫn này. Sau chương trình, mình không nhận được những lời góp ý mang tính xoa dịu, mà là những nhận xét thẳng thắn, chỉ ra điểm chưa tốt và hướng dẫn cách khắc phục cụ thể. Và mình luôn chọn lắng nghe những lời nói thật, dù đôi khi hơi đau một chút, bởi mình tin rằng đó chính là cách để bản thân tiến bộ và tốt hơn mỗi ngày.

Sân khấu hôm ấy không lớn. Nhưng với mình, đó chính là sân khấu đầu tiên và cũng là nơi đánh dấu bước khởi đầu cho hành trình theo đuổi nghề nói. Hồi hộp, run rẩy, lo lắng… nhưng cũng chính từ khoảnh khắc đó, mình biết: “À, mình thật sự yêu cảm giác đứng trước mọi người và kết nối bằng lời.” 

Từ cột mốc ấy, mình đã tiếp tục theo đuổi hành trình bằng việc học tập thêm những khóa học về MC và học hỏi, trau dồi từ các thầy cô và anh chị có kinh nghiệm trong nghề để tích lũy thật nhiều những kỹ năng song song với việc học tại UEF. Đã có người hỏi: “Có bao giờ mình cảm thấy nản hay thấy bản thân chưa làm tốt hay không?”, thì mình đã từng trả lời: “CÓ”. Nhưng nếu không thử và không trải nghiệm đủ thì làm sao biết mình có thể làm tốt hơn những lần vấp ngã đúng không! Nên mình đã không ngại va chạm và thử sức với các sự kiện lớn nhỏ từ trong cho đến ngoài trường.

 

 

Không chỉ dừng lại ở vị trí trên sân khấu, mình muốn hiểu sâu hơn những gì diễn ra phía sau ánh đèn. Mình bắt đầu thử sức ở vai trò ban tổ chức cho các sự kiện, nơi không có spotlight hay tràng pháo tay, nhưng quyết định sự trọn vẹn của mỗi chương trình.

 

Việc được đứng ở cả hai phía của một sự kiện đã giúp mình nhìn nghề bằng một góc nhìn đầy đủ hơn. Mình hiểu rằng, để một khoảnh khắc tỏa sáng diễn ra trọn vẹn, phía sau đó là rất nhiều nỗ lực thầm lặng. Và cũng chính từ những trải nghiệm ấy, mình dần học được cách quản lý, vận hành, kết nối con người và công việc - những kỹ năng âm thầm bồi đắp nền tảng vững chắc cho hành trình làm truyền thông mà mình đang theo đuổi.

Cuối năm nhất, khi biết Trung tâm Thông tin - Truyền thông UEF mở đợt tuyển cộng tác viên, mình lại một lần nữa mạnh dạn bước vào buổi casting, và cơ hội lại mỉm cười.

Từ đó đến nay, mình được học rất nhiều: từ lên ý tưởng, viết content, quay - dựng video, tương tác với máy quay, đến cách làm việc trong môi trường chuyên nghiệp. Công việc cộng tác viên không chỉ giúp mình tích lũy kinh nghiệm chuyên môn, mà còn mang đến những mối quan hệ chất lượng và cơ hội được nhiều người biết đến hơn. Có những lần đi học trong trường, có bạn nhận ra mình và chạy lại bắt chuyện. Những khoảnh khắc nhỏ ấy mang đến cho mình cảm giác ấm áp, vì mình biết rằng những nỗ lực của bản thân đã để lại một dấu ấn nào đó trong lòng các bạn sinh viên UEF. 

Việc vừa học, vừa làm, vừa theo đuổi đam mê MC cũng có lúc khiến mình quá tải: sáng đi học, chiều đi làm, và những ngày có lịch trống lại tiếp tục nhận show đi dẫn. Có những giai đoạn khối lượng học tập khá nhiều, mình chủ động hạn chế nhận show để tập trung cho việc học. Với mình, việc học luôn là ưu tiên hàng đầu - mình sẽ không vắng học để đi dẫn hay đi làm.

Chính từ những trải nghiệm và va chạm đó, mình dần học cách bình tĩnh hơn và dám đối mặt với những vấn đề phát sinh. Mình là một đứa Bạch Dương - cung lửa, nên khá nóng nảy và dễ bộc phát cảm xúc nếu không tự kiểm soát. Việc đi làm và đi dẫn giúp mình rèn sự điềm đạm, điềm tĩnh, học cách đón nhận mọi việc một cách đơn giản hơn, để mọi thứ diễn ra nhẹ nhàng hơn. Chẳng hạn như trong quá trình học tập, khi nhận những lời góp ý từ thầy cô, dù bản thân mình hay các bạn trong nhóm có quan điểm riêng, mình thường là người giữ cho cả nhóm bình tĩnh, cùng ngồi lại xem xét những nhận xét đó là đúng hay chưa, rồi mới đưa ra phản hồi.

Hải Thuỳ đã đồng hành với công việc cộng tác viên hơn 2 năm. Hiện tại, mình vẫn giữ vai trò này tại Trung tâm Marketing và Phát triển thương hiệu UEF, nơi giúp mình học hỏi thêm nhiều góc nhìn và trải nghiệm mới. Nhờ đó, mình dần biết cách cân đối giữa việc học, công việc cộng tác viên và niềm đam mê với nghề nói. Mình nhận ra rằng dù là lựa chọn nào, cả hai đều không đòi hỏi bạn phải hoàn hảo, mà quan trọng là bạn dám bước ra, dám học và dám va chạm. Biết đâu, chỉ từ một quyết định rất nhỏ hôm nay, bạn sẽ tìm thấy con đường mà khi nhìn lại, bạn có thể mỉm cười vì đã từng đủ can đảm để bắt đầu.

Từ những công việc và hoạt động đã trải nghiệm, mình luôn muốn nhắn nhủ với các bạn khi mới bước vào môi trường đại học rằng: mình còn trẻ, hãy cứ trải nghiệm và dám làm những điều mình yêu thích. Có thể công việc hiện tại chưa mang lại nhiều giá trị về vật chất, nhưng nó đang âm thầm trao cho bạn kinh nghiệm, bản lĩnh và sự thấu hiểu chính mình. Mỗi nỗ lực hôm nay là một viên gạch nhỏ, lặng lẽ xây nên con đường vững vàng cho tương lai. Đừng sợ đi chậm, chỉ sợ đứng yên - bởi tuổi trẻ là để thử, để sai, và để lớn lên từ chính những trải nghiệm ấy.

TIN LIÊN QUAN